17 tuổi và những cung đường

Y 17 tuổi, sừng trâu chưa gãy mà đôi chân đã muốn đi. Qua những trang sách đầy cảm hứng từ những anh chị travellers, trong y đã bừng lên khao khát muốn được trải nghiệm, khám phá quê hương đất nước, và những con người trên khắp thế gian. Và chuyến đi đầu tiên đã ấp ủ từ đó.
Y ngồi nhớ về hôm qua, vẫn chưa tin là mình vừa hoàn thành chặng đường tổng cộng hơn 120km bằng chiếc xe cà tàng mini nhật hơn cả tuổi em y. 2 ngày một đêm – đó là những trải nghiệm kinh hãi mà cũng đáng nhớ nhất trong những ngày hè cuối cùng của đời học sinh. Hành trình của y đó là đi phượt ra biển và vườn quốc gia Xuân Thủy Nam Định quê của y. Và có lẽ từ đây ước mơ đi khắp năm châu bốn bể như ngọn lửa gặp con gió sẽ bùng lên mạnh mẽ và y cũng không để ngọn gió ấy dập tắt ngọn lửa của mình.
Chuyến đi ấy đã cho y những bài học quý giá :
1. Hiểu hơn chính mình
Một mình trên chặng đường dài nhiều lúc tưởng như gục gã vì mệt, đôi chân mỏi rã rời. Xuất phát từ 5h đến vườn quốc gia là khoảng 9h30, y cũng không nghĩ đi sẽ mất nhiều thời gian như thế. Y đã khám phá ra con người trong y – hóa ra 1 thằng nhút nhát như mày cũng mạnh mẽ biết nhường nào. Có lúc, chặng đường là những đoạn đê dài khó đi, chỉ một mình lach cạch đạp xe, nhìn ra trời lớn, nhìn vào dòng sông Hồng nước chảy hiền hòa ven đê, lòng y bỗng chững lại, thấy đời dù lắm chông gai nhưng cũng đẹp và yên bình biết bao. Rồi khi lạc lối ở Hải Anh, y đã lạc vào vùng nông thôn mới, hai bên đường người ta trồng đầy hoa nào đỏ, vàng, tím… một bên là đồng lúa, bên kia là dòng sông, nhìn xa ra là cánh đồng ngô đang mùa ra bắp. Không khí trong lành, nghe tiếng chim hót. Y bỗng nghĩ nếu đôi tình nhân dắt nhau đi trên countryroad này thì thơ mộng hơn bao nhà hàng, công viên nhân tạo. Y nghĩ cần yêu thương bản thân mình hơn thật nhiều.
2. Gặp những con người mới
Y đã quen được cô bạn cùng tuổi tốt bụng dẫn y đi thăm quan khắp Hải Anh hay ông chú mời y ăn cơm trưa ở vườn quốc gia Xuân Thủy. Con người Việt Nam mới đáng yêu và dễ mến biết nhường nào.
3. Động lực để thay đổi chính bản thân
Y thấy mình suốt thời gian qua đã lãng phí thời gian biết bao nhiêu. Đời người ngắn lắm, hãy vượt qua ” lũy tre làng trong mình ” ngay thôi.
4. Yêu gia đình hơn
Những giây phút cô đơn trên chặng đường, y đã nghĩ về gia đình. Trên đường quốc lộ, mỗi lần xe tải lớn vù qua, y kinh hãi lắm. Nhớ cả cái khoảnh khắc vượt cầu Lạc Quần, lên dốc mệt bở hơi tai mà lúc xuống dốc đâu dám thả phanh, phải xuống từng chút. Lúc này y mới thấm thía từng lời trong bài ” Đi để trở về “.
5. Chém gió giỏi hơn
Thú thực là y đã nói dối bố mẹ. Bố mẹ mà biết là mình sẽ ….
Y sực nhớ đến cái giọng chua ngoa thằng bạn hay hát ” Nói dối ! Nói dối làm trái tim đau, nói dối làm trái tim tan nát, tại sao Tuấn lại nói dối ” ( Tuấn là tên mình ).
Vậy sao các bạn còn chưa ” Xách ba lô lên và đi ” nào!

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s