17 tuổi và những cung đường

Y 17 tuổi, sừng trâu chưa gãy mà đôi chân đã muốn đi. Qua những trang sách đầy cảm hứng từ những anh chị travellers, trong y đã bừng lên khao khát muốn được trải nghiệm, khám phá quê hương đất nước, và những con người trên khắp thế gian. Và chuyến đi đầu tiên đã ấp ủ từ đó.
Y ngồi nhớ về hôm qua, vẫn chưa tin là mình vừa hoàn thành chặng đường tổng cộng hơn 120km bằng chiếc xe cà tàng mini nhật hơn cả tuổi em y. 2 ngày một đêm – đó là những trải nghiệm kinh hãi mà cũng đáng nhớ nhất trong những ngày hè cuối cùng của đời học sinh. Hành trình của y đó là đi phượt ra biển và vườn quốc gia Xuân Thủy Nam Định quê của y. Và có lẽ từ đây ước mơ đi khắp năm châu bốn bể như ngọn lửa gặp con gió sẽ bùng lên mạnh mẽ và y cũng không để ngọn gió ấy dập tắt ngọn lửa của mình.
Chuyến đi ấy đã cho y những bài học quý giá :
1. Hiểu hơn chính mình
Một mình trên chặng đường dài nhiều lúc tưởng như gục gã vì mệt, đôi chân mỏi rã rời. Xuất phát từ 5h đến vườn quốc gia là khoảng 9h30, y cũng không nghĩ đi sẽ mất nhiều thời gian như thế. Y đã khám phá ra con người trong y – hóa ra 1 thằng nhút nhát như mày cũng mạnh mẽ biết nhường nào. Có lúc, chặng đường là những đoạn đê dài khó đi, chỉ một mình lach cạch đạp xe, nhìn ra trời lớn, nhìn vào dòng sông Hồng nước chảy hiền hòa ven đê, lòng y bỗng chững lại, thấy đời dù lắm chông gai nhưng cũng đẹp và yên bình biết bao. Rồi khi lạc lối ở Hải Anh, y đã lạc vào vùng nông thôn mới, hai bên đường người ta trồng đầy hoa nào đỏ, vàng, tím… một bên là đồng lúa, bên kia là dòng sông, nhìn xa ra là cánh đồng ngô đang mùa ra bắp. Không khí trong lành, nghe tiếng chim hót. Y bỗng nghĩ nếu đôi tình nhân dắt nhau đi trên countryroad này thì thơ mộng hơn bao nhà hàng, công viên nhân tạo. Y nghĩ cần yêu thương bản thân mình hơn thật nhiều.
2. Gặp những con người mới
Y đã quen được cô bạn cùng tuổi tốt bụng dẫn y đi thăm quan khắp Hải Anh hay ông chú mời y ăn cơm trưa ở vườn quốc gia Xuân Thủy. Con người Việt Nam mới đáng yêu và dễ mến biết nhường nào.
3. Động lực để thay đổi chính bản thân
Y thấy mình suốt thời gian qua đã lãng phí thời gian biết bao nhiêu. Đời người ngắn lắm, hãy vượt qua ” lũy tre làng trong mình ” ngay thôi.
4. Yêu gia đình hơn
Những giây phút cô đơn trên chặng đường, y đã nghĩ về gia đình. Trên đường quốc lộ, mỗi lần xe tải lớn vù qua, y kinh hãi lắm. Nhớ cả cái khoảnh khắc vượt cầu Lạc Quần, lên dốc mệt bở hơi tai mà lúc xuống dốc đâu dám thả phanh, phải xuống từng chút. Lúc này y mới thấm thía từng lời trong bài ” Đi để trở về “.
5. Chém gió giỏi hơn
Thú thực là y đã nói dối bố mẹ. Bố mẹ mà biết là mình sẽ ….
Y sực nhớ đến cái giọng chua ngoa thằng bạn hay hát ” Nói dối ! Nói dối làm trái tim đau, nói dối làm trái tim tan nát, tại sao Tuấn lại nói dối ” ( Tuấn là tên mình ).
Vậy sao các bạn còn chưa ” Xách ba lô lên và đi ” nào!

 

Advertisements

Sáng tạo – những ” triệu phú thôn quê “

Thế hệ chúng ta là thế hệ mới – thế hệ của công nghệ và tri thức. Hầu hết chúng ta đều được học hành đầy đủ, và còn học thêm mấy năm chuyên môn trong những trường đại học cao đẳng. Nhưng liệu chúng ta có thành công trên con đường sự nghiệp hay sẽ lại rơi vào ” vòng quay tiền mặt ” không tìm được lối ra ?
Y muốn kể về những ” triệu phú thầm lặng ” trên mảnh đất ” chó ăn đá, gà ăn sỏi ” – nơi y đã chui ra từ bụng mẹ.
Ông Hà đang độ ngũ tuần. Ông hơi gầy và mang làn da ngăm đen – làn da đặc trưng của người nông dân dãi dầu mưa nắng, đã trải qua những năm tháng chiến tranh gian khổ, những sớm mai ” bán mặt cho đất, bán lưng cho trời “. Bước vào căn nhà hẹp nhưng khá sâu, xung quanh chất đầy là đồ điện, các thiết bị sửa chữa,… Y ngạc nhiên thấy cả chiếc máy camera chống trộm trong cửa hàng – thứ xa sỉ với hàng quán thôn quê. Quê y là làng nghề ươm tơ – dệt lụa. Từ nhỏ, y đã quen với những long kén vàng ươm, hay trắng tinh màu mây trời. Tổ kén to khoảng 1/3 ngón giữa, được nuôi ờ những vườn dâu xanh – 1 loại dâu khi chín có quả màu mực tím. Xưa y với bố mang về cả bịch, ăn là môi mồm như phết cả lọ mực. Những tổ kén được cho vào nồi nước nóng, dưới bàn tay khéo léo của người thợ những sợi tơ được kéo lên vào chiếc cuồng làm thành thứ sợi tơ tằm tự nhiên – khởi nguồn của những chiếc quần áo tơ tằm hàng chục triệu. Và thứ để lại sau khi lấy sợi tơ ra khỏi kén là những con nhộng rất giàu protein. Người ta phải qua công đoạn giũa nhộng để loại bỏ sơ và lấy nhộng để bán. Công đoạn này được làm bằng tay : cho chút vôi, mắc nhộng còn sơ còn cây gậy chắc lắc qua lắc lại để tách chúng ra. Từ xưa những công đoạn ấy vẫn thế. Rồi một ngày, chiếc máy giũa nhộng ra đời, rất đơn giản nhưng hiệu quả, vừa tiết kiệm sức người, vừa giũa sạch hơn. Với phát minh ấy, ông Hà đã thu về rất nhiều tiền. Chưa thỏa mãn với phát minh của mình, ông tiếp tục cải tiến và tăng thêm thu nhập của mình.
Ông bà Tầm đã sang tuổi 60. Những năm gần đây, mưa nắng thất thường cùng sự suy giảm của thị trường tơ lụa, làng y đã bỏ hết nghề truyền thống ươm tơ ấy. Thế mà ông bà Tầm lại ngày càng giàu với nghề đó. Phải nói cách làm nghề của 2 ông bà khác hẳn với mọi người trong vùng. Họ chẳng phải vất vả như những người quê y. Thay bếp than bằng bếp điện, có phòng chứa điều hòa chấp cả mưa nắng, nhân công thuê làm hết mọi việc. 2 ông bà nhàn rỗi mà giàu có, trong khi đó nhiều người khác bỏ nghề đi kiếm kế sinh nhai. Đây là mô hình tiêu biểu cho việc quản lí và kinh doanh. Hỡi các bạn đã và đang học kinh tế, liệu chúng ta có được như những người thôn quê ấy – rất sáng tạo và thông minh trong việc làm giàu.
” Trường học chỉ dạy chúng ta trở thành người làm tốt chứ không dạy chúng ta trở thành ông chủ giỏi. ” Hãy học và làm giàu cho mình thôi !